Thích Ca Tầm Đạo

-

Út Trà Ôn - Ngọc Bích - Hề Sa

Aggregate Rating Schema 4.2/5 (85%) 840 votes
Thích 0

Phản hồi cho bài hát này (Report this song)

Vui lòng chọn cụ thể các mục bên dưới để thông báo cho Zing Mp3 biết vấn dề bạn gặp phải đối với bài hát này.
Để thông báo vi phạm bản quyền, vui lòng click vào đây (To file a copyright infringement notification, please click here)

Gửi

Thêm vào playlist

Bạn có thể tải trực tiếp bài hát này về thiết bị bằng cách dùng ứng dụng Zing Mp3 để quét mã QR này.

Thích Ca Tầm Đạo
Thích Ca Tầm Đạo
phiên bản 1/3
Đóng góp: suki.94

Côg chúa! Nàg đừng bận tâm đến sự thay đổi của ta, chỉ 1 thoág buồn vu vơ chợt đến rồi cũng sẽ vội vàg tan biến..
Nhưg thiếp muốn được cùng thái tử sốt chia nỗi buồn bâng quơ ấy..À..hay là chuyến du ngoạn chiều nay khôg có gì vừa ý thái tử chăng ?
Kìa..! gói hành trag thái tử tại sao thái tử định rời bỏ cung hoàg xin cho thiếp thảm tườg thiên tướg.
Công chúa ơi! công chúa ơi! tình ngĩa đôi ta đã hết rồi ! Hãy khóc cho vơi sầu...mắt biếc...tạ từ trog 1 buổi chiều hôn.
Sĩ Đạt ca ơi chàg định bỏ đi đâu khi tình ta còn sâu còn đượm...khi hươg lửa yêu đươg còn nhen nhuốm mộg cug hoàg..!
Hãy nói em nge để cùng nhau chia sớt nỗi vui buồn...cuộc sống cao sang nơi cug vàg điện ngọc bên người vợ hiền giữ tròn đạo tàu khag thiếp có lỗi lầm gì để chàg giận thiếp chăg?
Hãy nói đi cho tâm tình cởi mở để đêm nay dưới vầg trăg ság tỏ thiếp tạ tội với phu lag qua ân nghĩa vợ chồg
Côg chúa ơi chính ta mới là người có lổi với nàg trog nửa đêm nâg gói hành trag định trốn khỏi cug hoàg định tìm chân lý cứu đời trog khỗ ải...
Thái tử ơi con người ta mỗi kẻ đều có tấm phần định kiếp, đang trọn hưởng sang giàu sao lại đi tìm khổ hạnh nơi núi thẫm rừng sâu, cuộc sống nhân hoàng biết được bao lâu ... nhờ ân đức thiếp nên với chàng được cao sang nơi điện ngọc
Hãy trọn hưởng niềm vui cho đến ngày vinh mãn kẻo 1 mai này nuối tiếc chuyện trần gian, bể nhân còn nhiều tan tóc thê lương...biết đâu là nẻo tình thương mà tìm.
Lãnh cug tròn nhỏ giọt sươg đem hãy ở lại với cug vàg điện ngọc cho em hưởng giấc xuân nồg nghĩa vợ tình chồg tròn nợ gói chăn..
Ta đã nguyện rồi côg chúa ơi ..! Đem thân hỷ xả hiến cho người đời.
Đêm nay có phải đêm ly biệt em khóc ân tình tan vỡ thôi
Công chúa ơi sở dĩ ta bỏ ra đi đây bởi sau 1 chiều du ngoạn,ta đã thấy cảnh nhân sinh chịu lầm than trog vòg tứ khỗ mà dạ từ bi bỗg bâg khuâg tê tái lệ tuôn dòg càg nhắc càg đau như xé ruột tan lòg...chán cảng son nên ta tìm khỗ hạnh lê bước dặm trườg đàm đạo tu thân cuộc sốg muôn thời như án phù vân cõi nhân thế chỉ là cõi thãm.
Nên ta bỏ ra đi tìm 1 nơi vĩnh viễn cầu nguyện cho sinh linh thoát khỏi đoạ tam đoàn.
Thiếp đã hiểu lầm đức độ của lag quân, xin tạ tội với thái tử vì ý nghĩ thấp hèn của 1 người vợ hiền khờ dại. Sĩ Đạt ta chàg ơi buổi chia li nào mà khôg tránh khỏi khỗ đau huốg chi thiếp với chàg đã mấy mùa thu nên duyên nợ , dù nhớ thươg cũg chỉ là nhỏ bé đâu sánh bằg sự hy sinh cao cả của phu quân
Chàg đi rồi em khép kín phòg non xin cầu nguyện ngày đêm cho chàg chốg đắt thành chánh quả, em chịu mất 1 tình thươg bé nhỏ để đổi lấy 1 tình thươg nhân thế cho chàg .
Nàg xứg đág là hiền phu của ta xin vĩnh biệt ta lên đườg tầm đạo.
Chàg đi tìm ánh đạo vàg giải thoát nhân phàm qua bể khỗ sog mê..!

Thích Ca Tầm Đạo
phiên bản 2/3
Đóng góp: acharnpc

Xa Nặc: - Thái tử ơi!
Cõi tạm nhân hoàn cuộc bể dâu,
Lão sanh bệnh tử lấm cơ cầu.
Thái tử: - Xã thân ta nguyện lìa cung các,
Tầm ánh đạo vàng diệt khổ đau.
Xa Nặc: - Thái tử ơi! Đức độ từ bi của Ngài như đại hải bao la đã làm cho thần hạ vô cùng cảm động, thần xin cầu nguyện đấng từ bi cao cả nhận người làm môn đệ của đức.. Di… Đà…
Nhưng trước khi Thái tử bỏ lại sau lưng gác ngọc lầu vàng…
Hãy hồi cung tấu trình lên chúa thượng về chuyến du hành được mắt thấy tai nghe.
Để xin người cân xuất của kho đem chuẩn phát lúa ngô cho thần dân lê thứ.
Dân chúng sẽ ngàn năm mang ơn Thái tử và xin nơi Trời Phật phù hộ cho muôn dân lạc nghiệp thanh bình.
Công Chúa: - Thái tử! Đã nữa khuya rồi sao chàng chưa yên nghỉ? Lại ra đứng trước nguyệt lầu tư lự, đưa mắt về tận nẻo trời xa.
Thái tử: - Công chúa! Nàng đừng bận tâm đến sự thay đổi của ta. Chỉ một thoáng buồn vu vơ chợt đến, rồi cũng sẽ vội vàng tan biến.
Công Chúa: - Nhưng thiếp muốn được cùng Thái tử sớt chia nổi buồn bâng quơ ấy. À! Hay là chuyến du ngoạn chiều nay có gì không vừa ý Thái tử chăng? Kìa! Gói hành trang. Thái tử! Tại sao Thái tử định rời bỏ cung hoàng? Xin cho thiếp hãn tường duyên cớ.
Thái tử: - Công chúa ơi! Công chúa ơi! Tình nghĩa đôi ta đã hết rồi. Hãy khóc cho vơi sầu mắt biết. Tạ từ trong một buổi chia phôi.
Công Chúa: - Sĩ Đạt Ta ơi! Chàng định bỏ đi đâu khi tình ta còn sâu còn đượm, khi hương lữa yêu đương còn nhen nhúm mộng… cung… hoàng…
Hãy nói em nghe để cùng nhau chia sớt nổi vui buồn…
Cuộc sống cao sang nơi cung vàng điện ngọc bên người vợ hiện vẫn trọn đạo tào khang.
Thiếp có gì lỗi lầm để chàng giận thiếp không? Hãy nói đi cho tâm tình cởi mở.
Để đêm nay dưới vầng trăng sáng tỏ thiếp tạ tội với phu lang qua ân nghĩa vợ chồng.
Thái tử: - Công chúa ơi! Chính ta mới là người có lỗi với nàng, trong nữa đêm với gói hành trang định trốn khỏi cung hoàng, tìm chân lý cứu đời trong khổ ải.
Công Chúa: - Thái tử ơi! Con người ta mỗi kẻ điều có căn phần định kiếp; đang trọn hưởng sang giàu sau lại đi tìm khổ hạnh nơi núi thẳm rừng sâu.
Cuộc sống nhân hoàn biết được bao lâu, nhờ ân đức nên thiếp với chàng được cao sang nơi điện ngọc.
Hãy trọn hưởng niềm vui cho đến ngày viên mãn, kẻo một mai nầy nuối tiếc chuyện trần gian.
Thế gian còn nhiều tang tóc thê lương, biết đâu là nẻo tình thương mà tìm.
Công Chúa: - Lạnh cung trời nhỏ giọt sương đêm, hãy ở lại với cung vàng điện ngọc.
Cho em hưởng giấc xuân nồng,
Nghĩa vợ tình chồng tròn nợ gối chăn.
Thái tử: - Ta đã nguyện rồi công chúa ơi,
Đem thân hỷ xả hiến cho đời.
Công Chúa: - Đêm nay có phải đêm ly biệt,
Em khóc ân tình tan vỡ thôi.
Thái tử: - Công chúa ơi! Sở dĩ ta bỏ ra đi đây bởi sau một chiều du ngoạn, ta đã thấy cảnh nhân sinh chịu lầm than trong vòng tứ khổ, mà dạ từ bi bổng bâng khuâng tê tái lệ… tuôn… dòng…
Càng nhắc càng đau như xé ruột tan lòng…
Chán cảnh cung son nên ta tìm khổ hạnh, lê gót dặm trường tầm đạo tu thân.
Cuộc sống đương thời như áng phù vân, cõi nhân thế chỉ là cõi tạm.
Nên ta bỏ ra đi tìm một nơi vĩnh viễn, cầu nguyện cho sinh linh thoát khỏi đọa tam đồ.
Công Chúa: - Thiếp đã hiểu lầm đức độ của lang quân, xin tạ lỗi với Thái tử vì ý nghĩ thấp hèn của người vợ hiền khờ dạy.
Sĩ Đạt Ta chàng ơi! Buổi chia ly nào mà không tránh khỏi khổ đau, huống chi thiếp với chàng đã mấy mùa thu nên duyên nợ.
Dù nhớ thương cũng chỉ là nhỏ bé, đâu sánh bằng sự hy sinh cao cả của phu quân.
Chàng đi rồi, em khép kín phòng loan, xin cầu nguyện ngày đêm cho chàng sớm đắc thành chánh quả.
Em chịu mất đi một tình yêu bé nhỏ, để đổi lấy một tình thương nhân thế cho chàng.
Thái tử: - Nàng xứng đáng là hiền phụ của ta,
Xin vĩnh biệt ta lên đường tầm đạo.
Công Chúa: - Chàng đi tìm anh đạo vàng,
Giải thoát nhân hoàn qua bể khổ sông mê.

Thích Ca Tầm Đạo
phiên bản 3/3
Đóng góp: acharnpc

Thái tử: - Xa Nặc!
Xa Nặc: - Dạ.
Thái tử: - Hãy cho ngựa quay về hướng đông. Để ta viếng thăm đủ bốn cửa thành trong buổi chiều du ngoạn.
Xa Nặc: - Thưa Thái tử! Màn đêm đã bắt đầu buông rủ. Xin Thái tử hồi cung kẻo Thánh thượng trông chờ.
Thái tử: - Xa Nặc!
Xa Nặc: - Dạ.
Thái tử: - Sở dĩ ta không vội quay về khi hoàng hôn giăng mắt lê thê, vì trông thấy nơi thành ngoại có một người đang nằm im bất động. Xa Nặc!
Xa Nặc: - Dạ.
Thái tử: - Người ấy là ai? Sao lại nằm nơi bán lộ trông có vẻ tồi tàn như thế?
Xa Nặc: - Thưa Thái Tử! Kẻ ấy là…
Thái tử: - Là ai?
Xa Nặc: - Thưa Thái Tử! Là một người đã chết.
Thái tử: - Một người đã chết? Mà chết là sao?..
Xa Nặc: - Thưa Thái Tử. Chết có nghĩa là hơi thở đã tắt, máu cũng đã ngừng trong huyết quản, không còn hay biết chi đến sự vật quanh mình.
Thái tử: - Có nghĩa là từ xác thân đến danh vọng bạc tiền đều bỏ lại trần thế để trở về cát bụi.
Xa Nặc: - Vâng.
Thái tử: - Thế còn ta? Ta có chết không?
Xa Nặc: - Thưa Thái tử! Phàm hể có sanh thì có diệt. Rồi đây Thái tử cũng sẽ chết như bao nhiêu người khác ở cõi đời.
Thái tử: - Thôi Xa Nặc! Ngươi đừng nói nữa. Hãy cho xa mã quay về cung nội.
Xa Nặc: - Dạ còn Thái tử?
Thái tử: - Ta sẽ ở lại đêm nay dưới trời sương giá buốt để sớt chia nỗi buồn đau thê thiết của lê dân đang sống trong cảnh hẩm hiu đói lạnh… cơ… hàn…
Từ bấy lâu nay ta sống ấm êm nơi điện ngọc cung vàng…
Ta những tưởng muôn người an cư lạc nghiệp, đâu có ngờ sự thật quá xót xa.
Từ cửa nam nghe tiếng trẻ khóc tu oa, đến của bắc thì gặp một lão già.
Qua phía tây thấy người mang bệnh trầm kha, và giờ đây dưới chân ta có một kẻ vừa lìa xa dương thế…
Xa Nặc: - Tâu Thái tử! Sanh lão bệnh tử là luật nhân hoàn, dù Thái tử có đức độ thương dân cũng không làm sao đổi thay được sự sắp bày của tạo hóa.
Thái tử: - Xa Nặc ơi! Đành rằng kiếp phù sinh luân hồi dâu bể nhưng ta nghĩ thân phận của ta cũng là một kiếp con người…
Phải biết chia sớt nhau cay đắng ngọt bùi…
Trong khi lúa đầy kho để cho sâu mọt thi nhau đục khoét thì lê thứ bần cùng thiếu gạo thiếu cơm.
Văn võ quần thần áo ấm chăn êm thì kẻ cùng đinh phải chịu cảnh cơ hàn giá lạnh.
Một chuyến đi biết bao nhiêu thảm trạng ta thấy chán chê rồi cuộc sống ở hoàng uy.
Xa Nặc: - Thái tử ơi!
Cõi tạm nhân hoàn cuộc bể dâu,
Lão sanh bệnh tử lấm cơ cầu.
Thái tử: - Xã thân ta nguyện lìa cung các,
Tầm ánh đạo vàng diệt khổ đau.
Xa Nặc: - Thái tử ơi! Đức độ từ bi của Ngài như đại hải bao la đã làm cho thần hạ vô cùng cảm động, thần xin cầu nguyện đấng từ bi cao cả nhận người làm môn đệ của đức.. Di… Đà…
Nhưng trước khi Thái tử bỏ lại sau lưng gác ngọc lầu vàng…
Hãy hồi cung tấu trình lên chúa thượng về chuyến du hành được mắt thấy tai nghe.
Để xin người cân xuất của kho đem chuẩn phát lúa ngô cho thần dân lê thứ.
Dân chúng sẽ ngàn năm mang ơn Thái tử và xin nơi Trời Phật phù hộ cho muôn dân được lạc nghiệp thanh bình.
Công Chúa: - Thái tử! Đã nữa khuya rồi sao chàng chưa yên nghỉ? Lại ra đứng trước nguyệt lầu tư lự, đưa mắt về tận nẻo trời xa.
Thái tử: - Công chúa! Nàng đừng bận tâm đến sự thay đổi của ta. Chỉ một thoáng buồn vu vơ chợt đến, rồi cũng sẽ vội vàng tan biến.
Công Chúa: - Nhưng thiếp muốn được cùng Thái tử sớt chia nổi buồn bâng quơ ấy. À! Hay là chuyến du ngoạn chiều nay có gì không vừa ý Thái tử chăng? Kìa! Gói hành trang. Thái tử! Tại sao Thái tử định rời bỏ cung hoàng? Xin cho thiếp hãn tường duyên cớ.
Thái tử: - Công chúa ơi! Công chúa ơi! Tình nghĩa đôi ta đã hết rồi. Hãy khóc cho vơi sầu mắt biết. Tạ từ trong một buổi chia phôi.
Công Chúa: - Sĩ Đạt Ta ơi! Chàng định bỏ đi đâu khi tình ta còn sâu còn đượm, khi hương lữa yêu đương còn nhen nhúm mộng… cung… hoàng…
Hãy nói em nghe để cùng nhau chia sớt nổi vui buồn…

Bình luận ()

Đăng bình luận trên Facebook

  • Xóa bình luận

Đăng nhập

360p

480p

720p

1080p

128 kbps

320 kbps

Lossless

Zalo
Về phiên bản cũ Góp ý / Báo lỗi