Minh Cảnh

Tu Là Cội Phúc

-
Thể loại:
Aggregate Rating Schema 4.2/5 (85%) 840 votes
Thích 0

Phản hồi cho bài hát này (Report this song)

Vui lòng chọn cụ thể các mục bên dưới để thông báo cho Zing Mp3 biết vấn dề bạn gặp phải đối với bài hát này.
Để thông báo vi phạm bản quyền, vui lòng click vào đây (To file a copyright infringement notification, please click here)

Gửi

Thêm vào playlist

Bạn có thể tải trực tiếp bài hát này về thiết bị bằng cách dùng ứng dụng Zing Mp3 để quét mã QR này.

Tu Là Cội Phúc
Tu Là Cội Phúc
phiên bản 1/3
Đóng góp: mp3


1. Ai nức nở quỳ bên chánh điện,
Khi chuông chùa vừa điểm tiếng công phu.
Tín nữ ơi, nguyên do nào người muốn đi tu,
Vui kinh kệ và quen mùi khổ hạnh.

Nhưng tín nữ đi tu làm sao cho thành chánh quả, bởi làn phấn son còn in rõ trên đôi má dạn phong.......... trần. Người đã giác ngộ hay vẫn vướng nợ trần. Người đi tu vì chán mùi chung đỉnh, và cảm thấy cuộc đời là hố thẳm, ghềnh sâu. Hay là vì một phút giận hờn, ghen tức, khổ đau, tín nữ mới toan mượn cửa am tiền, để chôn lấp mạch sầu thương, và phôi pha nỗi niềm đau khổ ?

2. Kìa, tín nữ có nghe không tiếng chuông vang rền ở chánh điện như đánh thức kẻ trần gian đang hướng thiện hồi đầu. Nhưng tu làm sao, khi quỳ trước đấng từ bi còn nức nỡ, nghẹn ngào. Tín nữ ơi, còn tủi thân, còn đau khổ, thì lòng dạ còn nặng nợ trần ai. Đây là cửa am tiền vẫn mở rộng cho người đời chuông mõ công phu. Vào chốn này không khó, nhưng khó giữ cho bền tâm chí của một người tu.

3. Chắp hai tay ngước nhìn lên Phật Tổ, mà đôi mắt còn đầm đìa những giọt thu ba. Nam Mô A Di Đà Phật, đây cũng là một nạn nhân của lục dục thất tình, một tâm sự trái ngang, một đoạn đời bi thảm. Tín nữ ơi, người ta thường bảo rằng thời gian là liều thuốc quý, vậy tín nữ hãy trở về đi, hãy ráng phấn đấu để vượt qua bao nhiêu trở lực, vì có sống trong gian khổ thì ta mới tìm ra được lẽ sống của con người.

4. Nam Mô A Di Đà Phật.
Tóc chưa bạc đừng ngăn giòng nhiệt huyết,
Người còn xuân đừng tính việc đi tu.
Dẫu đời người tỉ như cánh phù du,
Nhưng còn sống ta vẫn còn tranh đấu.

Sở dĩ bần tăng đi tu đây là vì ba mươi năm sương gió, cõi trần ai đã lỡ dở mộng công ............ hầu. Một kiếp phù sinh đã trắng nửa mái đầu. Trước khi bước chân vào nơi phật tự, bần tăng cảm thấy mình là một chiếc lá vàng rơi. Tuổi thanh xuân không còn với một lão già tóc bạc, răng long, mắt mờ, tay yếu. Thôi thì mượn lời kinh tiếng kệ, để có ngăn chia đôi ngã đạo và đời.

5. Nam Mô A Di Đà Phật, còn như tín nữ đây vốn người tuổi trẻ, gái đôi mươi đang giữa độ xuân thời. Đừng vì một phút buồn đau mà chán nản sự đời. Đâu có phải lần chuỗi bồ đề niệm kinh sám hối, là dứt được vòng trân lụy thế gian. Còn mặc chiếc áo nâu sòng là còn mang ơn người đã dệt từng tấc vải, còn đỡ lòng bằng bữa cơm dưa muối, là còn nợ bác nông phu tay lấm chân bùn.

6. Nam Mô A Di Đà Phật, đã có câu, “Sắc tức thị không, không tức thị sắc,” và cũng có câu, “Tâm tức Phật, Phật tức tâm.” Tín nữ trước hãy lo tu thân rồi sau sẽ lo tu tiên, tu phật. Còn như muốn nếm mùi khổ hạnh thì năm sáu mươi năm nữa, khi mắt đã mờ, không còn nhìn rõ vạn vật muôn màu, tai đã lãng, không còn nghe chuyện thị phi thiên hạ, lưỡi đã tê vì tân khổ, không còn thiết nếm nhũng mùi mỹ vị cao lương. Chừng ấy tín nữ đến đây qui y thí phát, để có gửi thân dưới bóng phật đài. Tín nữ nên biết rằng, cửa thiền chỉ rộng mở cho những ai không bận vòng trần lụy, bởi có câu, “Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ hơn là đi tu.”





Tu Là Cội Phúc
phiên bản 2/3
Đóng góp: hainx.td

Ai nức nở quỳ bên chánh điện,
Khi chuông chùa vừa điểm tiếng công phu.
Tín nữ ơi, nguyên do nào người muốn đi tu,
Vui kinh kệ và quen mùi khổ hạnh.
Nhưng tín nữ đi tu làm sao cho thành chánh quả, bởi làn phấn son còn in rõ trên đôi má dạn phong.......... trần. Người đã giác ngộ hay vẫn vướng nợ trần. Người đi tu vì chán mùi chung đỉnh, và cảm thấy cuộc đời là hố thẳm, ghềnh sâu. Hay là vì một phút giận hờn, ghen tức, khổ đau, tín nữ mới toan mượn cửa am tiền, để chôn lấp mạch sầu thương, và phôi pha nỗi niềm đau khổ ?

Kìa, tín nữ có nghe không tiếng chuông vang rền ở chánh điện như đánh thức kẻ trần gian đang hướng thiện hồi đầu. Nhưng tu làm sao, khi quỳ trước đấng từ bi còn nức nỡ, nghẹn ngào. Tín nữ ơi, còn tủi thân, còn đau khổ, thì lòng dạ còn nặng nợ trần ai. Đây là cửa am tiền vẫn mở rộng cho người đời chuông mõ công phu. Vào chốn này không khó, nhưng khó giữ cho bền tâm chí của một người tu.

Chắp hai tay ngước nhìn lên Phật Tổ, mà đôi mắt còn đầm đìa những giọt thu ba. Nam Mô A Di Đà Phật, đây cũng là một nạn nhân của lục dục thất tình, một tâm sự trái ngang, một đoạn đời bi thảm. Tín nữ ơi, người ta thường bảo rằng thời gian là liều thuốc quý, vậy tín nữ hãy trở về đi, hãy ráng phấn đấu để vượt qua bao nhiêu trở lực, vì có sống trong gian khổ thì ta mới tìm ra được lẽ sống của con người.

Nam Mô A Di Đà Phật.
Tóc chưa bạc đừng ngăn giòng nhiệt huyết,
Người còn xuân đừng tính việc đi tu.
Dẫu đời người tỉ như cánh phù du,
Nhưng còn sống ta vẫn còn tranh đấu.
Sở dĩ bần tăng đi tu đây là vì ba mươi năm sương gió, cõi trần ai đã lỡ dở mộng công ............ hầu. Một kiếp phù sinh đã trắng nửa mái đầu. Trước khi bước chân vào nơi phật tự, bần tăng cảm thấy mình là một chiếc lá vàng rơi. Tuổi thanh xuân không còn với một lão già tóc bạc, răng long, mắt mờ, tay yếu. Thôi thì mượn lời kinh tiếng kệ, để có ngăn chia đôi ngã đạo và đời.

Nam Mô A Di Đà Phật, còn như tín nữ đây vốn người tuổi trẻ, gái đôi mươi đang giữa độ xuân thời. Đừng vì một phút buồn đau mà chán nản sự đời. Đâu có phải lần chuỗi bồ đề niệm kinh sám hối, là dứt được vòng trân lụy thế gian. Còn mặc chiếc áo nâu sòng là còn mang ơn người đã dệt từng tấc vải, còn đỡ lòng bằng bữa cơm dưa muối, là còn nợ bác nông phu tay lấm chân bùn.

Nam Mô A Di Đà Phật, đã có câu, “Sắc tức thị không, không tức thị sắc,” và cũng có câu, “Tâm tức Phật, Phật tức tâm.” Tín nữ trước hãy lo tu thân rồi sau sẽ lo tu tiên, tu phật. Còn như muốn nếm mùi khổ hạnh thì năm sáu mươi năm nữa, khi mắt đã mờ, không còn nhìn rõ vạn vật muôn màu, tai đã lãng, không còn nghe chuyện thị phi thiên hạ, lưỡi đã tê vì tân khổ, không còn thiết nếm nhũng mùi mỹ vị cao lương. Chừng ấy tín nữ đến đây qui y thí phát, để có gửi thân dưới bóng phật đài. Tín nữ nên biết rằng, cửa thiền chỉ rộng mở cho những ai không bận vòng trần lụy, bởi có câu, “Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ hơn là đi tu.”

Tu Là Cội Phúc
phiên bản 3/3
Đóng góp: de_de_de2003

Ai nức nở quỳ bên chánh điện,
Khi chuông chùa vừa điểm tiếng công phu.
Tín nữ ơi, nguyên do nào người muốn đi tu,
Vui kinh kệ và quen mùi khổ hạnh.
Nhưng tín nữ đi tu làm sao cho thành chánh quả, bởi làn phấn son còn in rõ trên đôi má dạn phong.......... trần. Người đã giác ngộ hay vẫn vướng nợ trần. Người đi tu vì chán mùi chung đỉnh, và cảm thấy cuộc đời là hố thẳm, ghềnh sâu. Hay là vì một phút giận hờn, ghen tức, khổ đau, tín nữ mới toan mượn cửa am tiền, để chôn lấp mạch sầu thương, và phôi pha nỗi niềm đau khổ ?

Kìa, tín nữ có nghe không tiếng chuông vang rền ở chánh điện như đánh thức kẻ trần gian đang hướng thiện hồi đầu. Nhưng tu làm sao, khi quỳ trước đấng từ bi còn nức nỡ, nghẹn ngào. Tín nữ ơi, còn tủi thân, còn đau khổ, thì lòng dạ còn nặng nợ trần ai. Đây là cửa am tiền vẫn mở rộng cho người đời chuông mõ công phu. Vào chốn này không khó, nhưng khó giữ cho bền tâm chí của một người tu.

Chắp hai tay ngước nhìn lên Phật Tổ, mà đôi mắt còn đầm đìa những giọt thu ba. Nam Mô A Di Đà Phật, đây cũng là một nạn nhân của lục dục thất tình, một tâm sự trái ngang, một đoạn đời bi thảm. Tín nữ ơi, người ta thường bảo rằng thời gian là liều thuốc quý, vậy tín nữ hãy trở về đi, hãy ráng phấn đấu để vượt qua bao nhiêu trở lực, vì có sống trong gian khổ thì ta mới tìm ra được lẽ sống của con người.

Nam Mô A Di Đà Phật.
Tóc chưa bạc đừng ngăn giòng nhiệt huyết,
Người còn xuân đừng tính việc đi tu.
Dẫu đời người tỉ như cánh phù du,
Nhưng còn sống ta vẫn còn tranh đấu.
Sở dĩ bần tăng đi tu đây là vì ba mươi năm sương gió, cõi trần ai đã lỡ dở mộng công ............ hầu. Một kiếp phù sinh đã trắng nửa mái đầu. Trước khi bước chân vào nơi phật tự, bần tăng cảm thấy mình là một chiếc lá vàng rơi. Tuổi thanh xuân không còn với một lão già tóc bạc, răng long, mắt mờ, tay yếu. Thôi thì mượn lời kinh tiếng kệ, để có ngăn chia đôi ngã đạo và đời.

Nam Mô A Di Đà Phật, còn như tín nữ đây vốn người tuổi trẻ, gái đôi mươi đang giữa độ xuân thời. Đừng vì một phút buồn đau mà chán nản sự đời. Đâu có phải lần chuỗi bồ đề niệm kinh sám hối, là dứt được vòng trân lụy thế gian. Còn mặc chiếc áo nâu sòng là còn mang ơn người đã dệt từng tấc vải, còn đỡ lòng bằng bữa cơm dưa muối, là còn nợ bác nông phu tay lấm chân bùn.

Nam Mô A Di Đà Phật, đã có câu, “Sắc tức thị không, không tức thị sắc,” và cũng có câu, “Tâm tức Phật, Phật tức tâm.” Tín nữ trước hãy lo tu thân rồi sau sẽ lo tu tiên, tu phật. Còn như muốn nếm mùi khổ hạnh thì năm sáu mươi năm nữa, khi mắt đã mờ, không còn nhìn rõ vạn vật muôn màu, tai đã lãng, không còn nghe chuyện thị phi thiên hạ, lưỡi đã tê vì tân khổ, không còn thiết nếm nhũng mùi mỹ vị cao lương. Chừng ấy tín nữ đến đây qui y thí phát, để có gửi thân dưới bóng phật đài. Tín nữ nên biết rằng, cửa thiền chỉ rộng mở cho những ai không bận vòng trần lụy, bởi có câu, “Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ hơn là đi tu.”

Minh Cảnh

Nghệ sĩ Minh Cảnh tên thật là Nguyễn Văn Cảnh, sinh năm 1938 tại Chợ Lớn, trong gia đình nghệ thuật. Năm 1959, vốn mê hát cải luơng, Minh Cảnh đã được ông Hai Sĩ dạy ca vọng cổ. Sau đó được nghệ sĩ vĩ cầm Văn Được hướng dẫn ca tài tử ở Đài Phát Thanh. Năm 1960, ông được nghệ... Xem toàn bộ

Nghệ sĩ Minh Cảnh tên thật là Nguyễn Văn Cảnh, sinh năm 1938 tại Chợ Lớn, trong gia đình nghệ thuật.

Năm 1959, vốn mê hát cải luơng, Minh Cảnh đã được ông Hai Sĩ dạy ca vọng cổ. Sau đó được nghệ sĩ vĩ cầm Văn Được hướng dẫn ca tài tử ở Đài Phát Thanh.

Năm 1960, ông được nghệ sĩ Văn Được và nhạc sĩ đàn cò Ngọc Sáu giới thiệu với bầu Long để theo hát ở đoàn Kim Chung. Trong thời gian này Minh Cảnh được nhạc sĩ Bảy Trạch dạy thêm nhiều làn điệu, rồi được ra sân khấu trong các vở: Người nghệ sĩ mù đất Hà Tiên, Phù Kiều Trường Hận, Tiếng cười Bao Tự, Tuyết Phủ Chiều Đông, Chiều thu sầu ly biệt…

Năm 1961, nghệ sĩ Minh Cảnh nổi danh với bài vọng cổ “Tu là cội phúc” của soạn giả Viễn Châu và bắt đầu được mời thu đĩa ở hãng Asia, các làn điệu vọng cổ của soạn giả Viễn Châu như: Võ Đông Sơ, Lưong Sơn Bá, Mưa trên phố Huế, Sầu vương ý nhạc, Chuyến xe lam chiều, Lưu Bình Dương Lễ, Lòng dạ đàn bà, Em bé đánh giày, Trái sầu riêng (với Mỹ Châu), Đời mưa gió, Ni cô và Kiếm sĩ (với Diệu Hiền), Người điên yêu trăng, Khóc cưòi, Hai bản đàn xuân (của Quy Sắc)….

Năm 1963, đoàn Kim Chung 2 được thành lập, Minh Cảnh chuyển sang đoàn 2 và nổi danh qua các vở: Manh áo quê nghèo, Bên cầu vọng thê, Lưỡi kiếm thần, Lời thơ trên tuyết, Bức hoạ da người, Bẻ kiếm bên trời, Hận đầu xanh, Bích Vân Cung kỳ án, Trinh nữ lầu xanh…

Nghệ sĩ Minh Cảnh cũng đã được mời đi biểu diễn ở nhiều nước trên thế giới. Ông là người luôn tâm huyết với nghề, được bạn bè đồng nghiệp đánh giá cao và công chúng ghi nhận, một Minh Cảnh tài năng trên sân khấu.

Nghệ sĩ liên quan

Nghệ sĩ Chí Tâm

Chí Tâm

0 quan tâm
Nghệ sĩ Lý Hải

Lý Hải

0 quan tâm
Nghệ sĩ Nhật Kim Anh

Nhật Kim Anh

0 quan tâm
Nghệ sĩ Thanh Tuấn

Thanh Tuấn

0 quan tâm
Rút gọn

Bình luận ()

Đăng bình luận trên Facebook

  • Xóa bình luận

Đăng nhập

360p

480p

720p

1080p

128 kbps

320 kbps

Lossless

Zalo
Về phiên bản cũ Góp ý / Báo lỗi